• Đời sống
  • “Đánh Thức Ban Mai”- Nguyễn Thị Việt Hà

    Thứ tư, 29/3/2017 10:03
    Bốn năm trước tôi nhìn thấy một đứa bé sống trong một cãi cũi lớn quây bằng những cây đước đã được gọt nhẵn nhụi trong ngôi nhà của người đồng nghiệp thuộc Cái Nước Biển, đứa bé không biết nói, chỉ ú ớ những âm thanh vô nghĩa, thỉnh thoảng ré lên những tiếng hú nhói tai, đầu lắc lư liên tục đến người nhìn cũng chóng mặt, đôi tay không chịu cầm nắm bất cứ thứ gì, chân di chuyển những đường xiên chéo và nhón gót như vũ công ba lê, đứa bé chỉ ăn một thứ duy nhất là cháo mà không ăn thêm bất kì thứ gì và không biết nhai dù đã 8 tuổi, nó mê những vòng xoay của cánh quạt một cách lạ kỳ, ngắm nó hàng tiếng đồng hồ một cách say đắm cho đến khi ngủ thiếp đi. Bạn tôi nói, con cô ấy bị tự kỷ…
    Trong một lần đi chợ, tôi nghe tiếng hét lên của một phụ nữ đẹp tay đeo bộ vòng xi men lóng lánh: “Trời ơi, bộ tính cướp đồ hả? Mới bây lớn mà trộm cướp rồi”, cô ta vung tay tát mặt vào mặt thẳng bé chừng 10 tuổi, nó ngơ ngác nhìn mặt người phụ nữ ấy, còn người mẹ bối rối một cách khổ sở nói: “Tôi xin lỗi chị, con tôi bị tự kỷ, cháu không cướp đồ, cháu thấy đẹp nên đã sờ thôi. Xin hãy đánh tôi, đừng đánh cháu. Cháu không hiểu đó là việc không nên làm đâu”. Người phụ nữ kia vẫn hùng hổ chỉ vào thằng bé có gương mặt rất đẹp đó hét lên, thằng bé đứng yên quay đi quay lại giữa những tiếng hét và tiếng giải thích của mẹ, bổng dưng nó vùng chạy đập đầu rất mạnh vào cây cột gần đó, mẹ lao ra đưa ngực cho con đập rồi ôm chặt lấy con… Tôi sững sờ… Trời ơi, tự kỷ, nó là cái gì mà khủng khiếp đến vậy. Đêm đó tôi bắt đầu gõ google, đọc miệt mài cho đến thiếp đi trên bàn làm việc. Tôi cảm thấy khó thở, một nỗi sợ hãi mơ hồ ám ảnh. Người mẹ trong câu chuyện tôi vừa kể đang ngồi ở dưới kia chắc cũng đang thắt tim như tôi lúc ấy vậy.
    Tôi lờ mờ nhận ra những đứa trẻ bị nhốt trong phòng riêng vào giờ ăn của các trường mẫu giáo ở Cà Mau mà tôi đã có dịp nhìn thấy là trẻ tự kỷ. Tôi thót tim khi trông thấy những đứa bé chơi một mình, xếp vật dụng theo một trật tự nào đó và xoay bất kì vật gì có trên tay một cách điệu nghệ như diễn viên xiếc là trẻ tự kỷ. Những đứa trẻ tách biệt trong thế giới của chúng mà tôi hay bất kì ai không hiểu gì về tự kỉ sẽ chỉ đứng bên ngoài, bất khả xâm phạm.
    Tôi bắt đầu những trang đầu tiên của ĐÁNH THỨC BAN MAI bằng câu chuyện của Bối. Hơn một năm lần theo những câu chuyện của các gia đình có con tự kỷ ở cả cả ba miền đất nước, tôi đã hoàn thành tập sách với sự trợ giúp của nhiều người. Tôi không kì vọng làm một siêu phẩm để có thể thay đổi quan điểm, sự đánh giá chưa đúng về tự kỷ đang tồn tại trong cộng đồng. Tôi đi từng bước nhỏ và cẩn trọng đối với mảng đề tài chưa được quan tâm khai thác và nhiều e ngại chỉ với hy vọng thay đổi sự kì thị, phân biệt đối xử của cộng đồng đối với người tự kỷ. Tôi cũng muốn nói với những người ngoài cuộc rằng: Bạn ngồi xuống đây, cầm những mảnh vụn rời rạc, thong thả ghép chúng lại. Bạn không cần phải khóc cùng, không cần phải ôm ấp lấy, không cần phải tìm ra một loại biệt dược thần kì nào, không cầu xin phép màu nhiệm ở nơi xa xôi nào đó, cũng không cần phải ngợi ca, tôn vinh điều gì cả. Chỉ cần bạn mỉm cười và làm giống những bạn nhỏ ấy thôi, thì không cần làm thêm gì nữa, sự cảm thông đã được thể hiện đầy đủ rồi.
    Bản tin Hội quán
    Đăng ký để được cập nhật tin tức, sự kiện mới nhất.