• Gia Đình
  • Trẻ em
  • Tại sao phạt Time-out có thể không hiệu quả như bạn nghĩ

    Thứ tư, 10/5/2017 07:05
    Đã có time-out thì phải có time-in …..
    Mọi đứa trẻ đều là một cá thể duy nhất và khác biệt – nên một hình thức phạt chung cũng không thể hiệu quả …
    Tổn thương về tâm lý hay thể chất đều có hậu quả nghiêm trọng như nhau. Cái chúng ta cần là sửa hành vi của con chứ không cần sự tổn thương về bất cứ mặt nào của con.

    Bạn sẽ ngạc nhiên trước những ảnh hưởng có thể có trong quá trình phát triển của trẻ. Đọc bài viết này để tìm hiểu thêm …

    “Con không muốn dẹp đồ chơi đâu. Đi ra, con không muốn…., Không được nhìn con…. “

    Bạn chắc đã đang nghe các cụm từ như thế này từ những đứa con của mình? Thậm chí con giậm chân, ném đồ chơi từ phòng ném ra, hoặc đang siết chặt lấy em của mình …..  bởi vì con không nhận được những gì con muốn hay có những điều con không đồng ý.

    Trở lại thực tế, trẻ em có thể bị đánh hoặc hét lên bởi cha mẹ của mình khi họ cư xử như trên. Tuy nhiên, các chuyên gia về sức khoẻ trẻ em trên toàn thế giới bây giờ đã đồng ý rằng các hình thức kỷ luật cực đoan như vậy chắc chắn có thể làm hại nhiều hơn là tốt cho trẻ. Với cha mẹ và các nhà giáo dục quan tâm nhiều hơn đến tác động tiêu cực của việc trừng phạt thân thể hay la mắng trẻ trong quá trình phát triển của trẻ, phạt “Time-out” được đưa ra như một cách thay thế có vẻ thích hợp và phổ biến hơn cho các hình phạt tiêu cực truyền thống xứ. Nhưng liệu phạt time-out có luôn luôn hiệu quả như chúng ta nghĩ không?

    44

    Cách đây không lâu, đánh trẻ như một hình thức kỷ luật đã được chấp nhận rộng rãi. Bây giờ phạt Time-out đã phần lớn thay thế.

    Nguồn gốc của phạt Time-Out

    Theo cuốn sách “Nuôi dạy con cái vô điều kiện: Dịch chuyển từ Thưởng và trừng phạt đến Tình yêu và Lý trí (Kohn, 2005), thì phạt time-out thực sự là viết tắt của” thời gian để củng cố lại sự tích cực “. Thuật ngữ này xuất hiện khoảng nửa thập kỷ trước từ công việc của Nhà tâm lý học Burrhus Frederic Skinner như một cách để huấn luyện động vật thí nghiệm. Khi Skinner và các đồng nghiệp đã cố gắng dạy con chim bồ câu để cạo các phím nhất định khi phản ứng với ánh sáng nhấp nháy, họ đã thử nghiệm các phần thưởng khác nhau (ví dụ: thực phẩm) và các hình phạt (ví dụ như giữ lại thức ăn) để chim có thể “tuân thủ”. Tiếp theo công việc của Skinner, thuật ngữ này đã được các nhà nghiên cứu khác bắt đầu áp dụng vào các phương pháp kỷ luật cho trẻ em. Kohn giải thích rằng trước đó, time-out trở thành hình thức kỷ luật thường dùng nhất cho trẻ nhỏ do các chuyên gia đề nghị và cũng là một cách hiệu quả hơn để sửa chữa hành vi sai trái của trẻ.

    45

    Time-out không hiệu quả khi một đứa trẻ bị cô lập và thường dễ bị tổn thương về tình cảm.

    Time-out ngày nay

    Time-out là để trẻ ngồi vào ghế, hay một góc nào đó một cách yên tĩnh (mỗi phút mỗi năm) hoặc đi vào phòng và suy nghĩ về những gì đã làm. Thông thường, đứa trẻ được yêu cầu giữ im lặng trong khoảng thời gian đó. Sau đó, trẻ được phép tham gia lại vào phần còn lại của gia đình với điều kiện trẻ không lặp lại hành vi đã làm trước đó và đã phải time-out suy nghĩ về hành vi đó. Về bản chất, time-out bao gồm việcđể trẻ bình tĩnh lại và chú ý nhớ các nguyên tắc  và sẵn sàng để tuân thủ các chỉ tiêu hành vi dự kiến.

    Tại sao time-out không hiệu quả trong mọi trường hợp

    Khi nói về đánh trẻ hoặc la mắng một đứa trẻ để kiểm soát hành vi không mong muốn, bạn có thể nghĩ rằng time-out như là một cách thay thế hiệu quả và tốt nhất. Tuy nhiên, nhiều chuyên gia trong lĩnh vực nghiên cứu phát triển trẻ em đang bắt đầu đặt câu hỏi về hiệu quả của việc phạt time-out này.

    46

    Một đứa trẻ có nhu cầu rất lớn để kết nối với những người thân yêu. Yêu cầu này được tăng lên khi trẻ cảm thấy đau khổ, buồn, tức giận.

    Tiến sĩ Daniel Siegel, Giáo sư lâm sàng Tâm thần học tại Trường Y khoa UCLA và Tiến sĩ Tina Bryson, đồng tác giả của cuốn sách bán chạy nhất The Whole-Brain Child. Trong một bài báo gần đây xuất hiện trong Tạp chí Times, họ xác định được một vài lý do hợp lệ tại sao phạt time-out thực sự có thể gây bất lợi cho sự phát triển lành mạnh của trẻ. Theo Siegel và Bryson:

    • Làm tổn thương mối quan hệ gây ra bởi sự cô lập trong quá trình trừng phạt – chẳng hạn như những gì mà một đứa trẻ phải chịu trong khoảng thời gian chờ đợi – thì có thể giống như nỗi đau cơ thể khi được quét não.
    • Các nghiên cứu về khả năng thích ứng của não bộ (neuroplasticity) cho thấy cấu trúc thể chất của não bị thay đổi bởi những kinh nghiệm lặp lại của bất cứ điều gì. Điều này cũng đúng đối vớitime-out nhiều lần, nơi mà kinh nghiệm chính của trẻ có được chính là sự cô lập.
    • Bài học cuối cùng mà một đứa trẻ cuối cùng sẽ học được từ time-out có thể là cảm giác bị từ chối. Trẻ có thể cảm nhận rằng khi trẻ đang trong cảm xúc đau khổ, buồn, tức giận… và con sẽ phải giải quyết vấn đề đó một mình.
    • Trẻ em có nhu cầu rất lớn để kết nối, đặc biệt là trong thời gian lo lắng hoặc đau khổ. Với điều này, khi một đứa trẻ được gửi đến “góc time-out” hoặc “ghế time-out” của mình, một nhu cầu tâm lý quan trọng của đứa trẻ để cảm thấy kết nối bị bỏ rơi.

    Tại sao time-out không hiệu quả – và nhiều lý do thuyết phục

    Những thiếu sót khác của phương pháp kỷ luật này, được xác định bởi Siegel và Bryson, bao gồm:

    • Mục đích của time-out là đạt đến mục tiêu của việc kỷ luật trẻ, đồng thời thay đổi hành vi và xây dựng kỹ năng cho trẻ. Time-out làm cho trẻ em cảm thấy thậm chí tức giận và đau đớn hơn so với nguyên nhân đầu tiên dẫn đến việc time-out bởi vì chúng bị cô lập trong thời gian này.
    • Tước bỏ trẻ em cơ hội để xây dựng kỹ năng đồng cảm và giải quyết vấn đề. Thông thường, trẻ em nghĩ về cha mẹ của mình có ý nghĩa như thế nào, chứ không phải là hành vi sai trái của chúng.
    • Dạy trẻ em rằng các em nên đậy lại cảm xúc của mình. Vì có sự im lặng bắt buộc trong suốt thời gian time-out, trẻ học cách đàn áp cảm xúc thay vì diễn đạt chúng.

    Tiến sĩ Aletha Solter, nhà tâm lý học danh tiếng và là người sáng lập Học viện Aware Parenting, cũng không khuyến cáo sử dụngtime-out để làm kỷ luật cho trẻ. Solter giải thích rằng trẻ em có thể trải nghiệm việcbị thờ ơ khi bị phạt time-out như là một sự bỏ rơi và trừng phạt. Điều này có thể làm hỏng mối quan hệ giữa cha mẹ và con cái, cũng như lòng tự trọng/ tự tin của trẻ. Hơn nữa, bà chỉ ra rằng cách tiếp cận này không giải quyết các nguyên nhân cơ bản của các hành vi khó khăn ở trẻ em.

    47

    Cố gắng không cô lập con của bạn khi con giận hoặc buồn.

    Biện pháp thay thế là gì?

    Theo Siegel và Bryson, cha mẹ nên đặt ra những giới hạn rõ ràng khi nói về hành vi của con mình, đồng thời duy trì sự hợp tác, trò chuyện và tôn trọng. Họ đề nghị rằng cha mẹ nên cân nhắc đến “time-in” thay vì “time-out” khi hành vi của một đứa trẻ ra khỏi tầm tay. Điều này đòi hỏi phải phát triển một mối liên hệ với con bạn dựa trên tình yêu và không phải sự tức giận và oán giận. Bạn có thể làm điều này bằng cách ngồi với con nhỏ của bạn và an ủi anh ta trước tiên để giúp anh ta bình tĩnh. Sau đó, vẫn ngồi với con của bạn, bạn có thể nói chuyện với con để con bình tĩnh về hành vi và cảm xúc của mình.

    Các chuyên gia khác trong lĩnh vực phát triển trẻ em đề xuất rằng bạn sẽ tránh được cơn thịnh nộ của con mình hoặc hành vi không mong muốn bằng cách loại bỏ nó khi bạn nhận thấy những điều không kiểm soát được. Dịch chuyển sự chú ý hay làm phân tâm trẻ thì thường hiệu quả trong các trường hợp như vậy.

    Phụ huynh, hãy nhớ rằng các phương pháp kỷ luật mà bạn sử dụng cho con của bạn sẽ góp phần vào các kỹ năng sống mà con sẽ phát triển qua thời thơ ấu và vào giai đoạn trưởng thành. Chọn một phương pháp kỷ luật mà sẽ trao quyền cho con của bạn để trở thành một “người quyết định tích cực, lạc quan” với khả năng khéo léo điều hướng theo cách của mình thông qua cuộc hành trình đó là cuộc sống.

    Tài liệu tham khảo Kohn, A. Nuôi dạy trẻ vô điều kiện: Chuyển từ khen thưởng và trừng phạt đến tình yêu và lý trí. 2005. New York: Sách Atria. Www.time.com www.webmd.com www.naturalchild.org www.awareparenting.com

    Bản tin Hội quán
    Đăng ký để được cập nhật tin tức, sự kiện mới nhất.