• Thai Giáo
  • Chủ Nhật, 30/7/2017 09:07

    Khi cho con bú, người mẹ cẩn thận hơn đối với các thức ăn, ý thức hơn đối với thức uống. Cho con bú tự nhiên nhưng cũng đòi hỏi nhiều kiên nhẫn và lắm khi là một nghệ thuật.

    Không phải chỉ dựa vào thời khóa biểu sáng trưa chiều mà tùy lòng, lòng mẹ và lòng con. Sự sẵn sàng “luôn ở đó” cho con không có nghĩa làm cho con hư – Bé sơ sinh thì làm sao mà hư được? Mà là tín hiệu không lời cho con cảm giác luôn luôn được bao bọc không bị bỏ rơi.

    Trong những tháng đầu của trẻ sơ sinh, cảm giác ấm áp xác thịt thật là quan trọng. Có lẽ tôi hơn bạn tôi ở tính nhẫn nại cho con bú cho đến lúc nào nó “đã thèm” mới thôi. Có nghĩa bú hàng giờ cho đến khi hết sữa trong thời khắc ấy.

    Mai Lan đã được phép bú mẹ hàng giờ, vì thế em không bao giờ cần đến núm vú cao su mà các bà mẹ thường nhét vào miệng con để con khỏi khóc đòi. Một thứ vú giả vô cảm như thế nếu có ai đưa cho bé Mai Lan là bé phun ra ngay. Em lại được bố luôn bồng ẵm, thay tã, ôm ấp, ru cho ngủ…. những tháng đầu tiên hình như em rất bằng lòng và … thích thú. Em không khóc nhè mà luôn cười vui bi bô, ngủ yên và thoải mái, phát âm rõ và sớm so với những trẻ em khác. Đến nỗi những người bạn Đức thường ngạc nhiên về sự hiện diện êm đềm của đứa bé trong nhà. Họ ngạc nhiên hơn nữa là em được ngủ chung với ba mẹ ban đêm, nằm nôi ban ngày mà thôi, cho nên khi đòi bú nửa khuya là có ngay.

    GS. TS Thái Kim Lan

    Bản tin Hội quán
    Đăng ký để được cập nhật tin tức, sự kiện mới nhất.