• Thai Giáo
  • Hát ru: “Mẹ ơi, đừng đánh con đau”

    Chủ Nhật, 9/10/2016 04:10

    “MẸ ƠI, ĐỪNG ĐÁNH CON ĐAU…”

    Chị Hà là con nuôi của ba mẹ tôi. Khi tôi sinh bé Đan, mỗi lần đi làm đều nhờ chị trông. Con tôi rất thích chị ru ngủ. Bé hay gọi là má Hà và rất quấn quít chị. Có chị ở nhà là nó “bỏ xa” cha mẹ. Mỗi lần buồn ngủ bé lại nói: “Má Hà ơi, má Hà ru đi”.
    “Mẹ ơi đừng đánh con đau
    Để con bắt ốc hái rau mẹ nhờ…”
    Bé Đan thích bài ru này lắm, nó cũng lẩm nhẩm hát theo. Giọng Huế ngọt bùi cùng với tiếng ru tha thiết “Mẹ ơi… đừng đánh con đau…” làm tôi cũng ngẩn người nhớ mẹ ở quê xa.

    Hai vợ chồng vào Sài Gòn lập nghiệp rồi ở hẳn trong này. Nội Ngoại của bé Đan đều ở Nha Trang. Chúng tôi hầu như chỉ có thể tranh thủ dịp Tết để về thăm cha mẹ. Mẹ tôi đã ngoài bảy mươi. Tóc bạc,lưng đau, chân mỏi vào mỗi lúc trở trời. “Mẹ ơi đừng đánh con đau”, sợ mẹ già rồi, đánh mình đau thân, vừa đau lòng, biết điều đó vì mình cũng đã làm mẹ.Đánh con, con đau một, mẹ đau mười, nhưng vẫn phải đánh, vì con hư. Mẹ tôi thế đấy.
    Mỗi khi tôi về với mẹ, có tội gì tôi cũng“thú” với mẹ. Mẹ bảo “Nằm lên giường kia mẹ đánh cho mấy roi để mà nhớ đừng phạm phải nữa!”. Tôi biết mẹ chỉ mắng yêu, mẹ không còn đủ sức để đánh tôi nữa.Thế nên tôi phải van mẹ: “Mẹ ơi đừng đánh con đau/ Để con bắt ốc, hái rau mẹ nhờ/Bắt ốc, ốc nhảy lên bờ/Hái rau, rau héo mẹ nhờ chi con”
    Mẹ luôn tần tảo sớm hôm, lo toan, quán xuyến mọi thứ cho gia đình. Không biết vì thương con, sợ con làm việc mệt nhọc,mẹ cũng gánh luôn phần việc của con. Hay vì con trẻ vẫn còn đểnh đoảng quá mẹ nhờ chi được? Đến cái việc “bắt ốc, hái rau” mẹ cũng chẳng nhờ được con, vậy là con bất hiếu sao? Giờ mẹ già rồi phải phụng dưỡng mẹ thì con lại đi thật xa,lại lo toan, quán xuyến cho ngôi nhà nhỏ của mình nơi chốn thị thành tha phương, cầu thực.
    Đêm đêm hai vợ chồng tôi ngoài những câu chuyện trong ngày cùng chia sẻ, hai đứa lại cùng nhau nhẩm tính ngày về quê.Mới tháng ba mà tôi đã tính chuyện… Tết. Chúng tôi đều có tâm cảm giống nhau là nhớ cha mẹ nơi quê nhà. Bây giờ có muốn “bắt ốc, hái rau” cho mẹ cũng thật khó biết bao. Mẹ đã bao nhiêu năm tháng “bắt ốc, hái rau” nuôi chúng tôi khôn lớn.Giờ đến khi sức yếu, lực tàn, liệu chúng tôi có dám bỏ công danh, sự nghiệp để ở bên mẹ, nấu cho mẹ bát cháo, chăm cho mẹ ly sữa mỗi đêm. Hay như tôi vẫn từngtrải nghiệm những phút giây bên mẹ là niềm hạnh phúc lớn lao nhất trong đời. Cứ nghĩ đến bát canh nóng cho mẹ húp, đưa con cá kho cho mẹ nếm để mẹ được ngồi nghỉ, nhìn con gái lăng xăng nấu nướng, hỏi mẹ (mặc dù tôi đã biết thừa) cho bao nhiêu muối, bao nhiêu tiêu thì vừa hả mẹ…
    Vậy nên, chuyện của chúng tôi, đi nhà hàng sang trọng, diêm dúa trong áo xống, xe đời mới… chỉ là một thứ giải trí thoáng qua, trống rỗng. Nếu như thật sự được làm điều gì mình muốn, cái chúng tôi muốn vẫn là được về bên mẹ. Được có những ngày đi “bắt ốc, hái rau” nấu cho mẹ bát canh, vần cho mẹ nồi cơm, hầu cho mẹ chén nước trà xanh.
    Mẹ chồng tôi, mỗi lần thấy con trai làm gì lại la mắng, cả lúc có tôi. Lúc đầu tôi cũng sợ lắm. Nghĩ không hiểu vì sao mẹ hay la mắng thế vì dẫu sao anh ấy cũng đã lớn rồi. Nhưng sau tôi mới hiểu mẹ.Mẹ là thế đấy. Mẹ la không phải vì anh ấy chẳng làm được việc gì nên hồn như mẹ vẫn mắng. Mẹ la vì mẹ không muốn anh ấy làm. Mẹ chiều anh ấy đấy. Mẹ chẳng muốn con trai mẹ làm gì. Con trai mẹ cả năm mới được về nhà mấy ngày. Mẹ chỉ muốn chăm sóc thôi. Mẹ muốn con trai mẹ được nghỉ ngơi sau một năm làm việc mệt mỏi.Thế nên mẹ mới trách: “Bắt ốc, ốc nhảy lên bờ/ Hái rau, rau héo mẹ nhờ chi con”- Mẹ không nhờ mày đâu, mày đi chỗ khác đi!”. Mẹ đuổi con trai mẹ đi chỗ khác là ngầm ý bảo “con đi lên nhà nghỉ ngơi đi con”. Mẹ tôi cũng thế, mẹ hay mắng tôi câu đấy. Ôi mẹ của con, những bà mẹ mà chúng tôi suốt đời tôn kính,yêu thương.

    Bé Đan bảo tôi:  “Mẹ ơi, mẹ nằm ngủ đi, con ru mẹ nhé!”. Rồi lấy tay vỗ vỗ vào vai tôi, bàn tay nhỏ xíu kia khép mi mắt tôi lại, để nguyên ở đó sợ tôi mở mắt ra. Bé ru:
    Mẹ ơi đừng đánh con đau
    Để con bắt ốc hái rau mẹ nhờ
    Bắt ốc, ốc nhảy lên bờ
    Hái rau, rau héo mẹ nhờ chi con
    Bé Đan đưa tay chùi nước mắt cho tôi, rồi bé cúi xuống hỏi:
    – Mẹ ơi, sao mẹ khóc nhè?
    Trần Thị Ngân Hà
    Nhớ Thầy Trần Văn Khê, nhớ những buổi trò chuyện về hát ru, thai giáo tại ngôi nhà 32 Huỳnh Đình Hai, Quận Bình Thạnh:
    https://www.youtube.com/watch?v=Kb-pm63xjxo

    Bản tin Hội quán
    Đăng ký để được cập nhật tin tức, sự kiện mới nhất.