Tien Nguyen Quản trị

Mảnh trăng mong manh, chẳng thể làm đau một gợn mây…
Viết sau một ngày quá nhiều cảm xúc hỗn độn…
Tôi nhìn vào mắt cậu ấy – sức sống ngời sáng và ánh lấp lánh đầy sinh khí trên gương mặt lúc nào cũng lập tức mang đến cho người đối diện sự tin tưởng và bình an. Tôi biết rằng con đường em tự đặt cho mình đi thật cao, thật xa, thật mơ mộng – và giấc mơ rồi sẽ thành hiện thực.
Ước mơ dệt nên bởi những dải cầu vồng, mặt đất thật buồn thì mình ngước nhìn những ánh sao, những gì xung quanh mình quá nhàm chán thì tự dựng xây cho mình những góc nhỏ lung linh, trái tim tan vỡ thì hãy nghiền nát luôn những mảnh vụn để từ đó tái sinh mầm sống. Chỉ là cảm giác thôi mà, sẽ chẳng vì một cơn mưa mà đổ sập cả bầu trời…
Buổi trưa, một bạn nhỏ nhắn: chị ơi, em muốn quay một bước thẳng xuống vách núi quá….
Ừ thì em cứ đi đi, ai đó vu vơ trao cho ta sự sống – còn cuộc sống lại là của chính em. Thế giới này chẳng vì em muốn đi mà kém sắc màu – nắng vẫn lên, mưa vẫn xuống, hoa vẫn nở, gió vẫn không ngừng thổi. Nếu em biết rằng vũ trụ kiến tạo hàng tỷ tỷ năm chỉ để cho em một ngày nắng đẹp thì em sẽ chẳng còn buồn nữa đâu… Em đi đi, vườn không có em cũng sẽ chẳng buồn vì rồi sẽ có ai đó trồng hoa trồng cỏ, tất cả những nỗi đau nhất thời rồi sẽ nguôi ngoai – chỉ có những con ma quay đi quay lại tìm cách liên lạc với thế giới đã mất để nói một điều gì đó mà nó hoài tiếc nuối…
Tôi chẳng thể nuốt nổi một ngụm trà thoảng hương mà quá đắng. Ly nước trước mặt em vơi rồi lại đầy. Chia tay, em bảo em đã biết phải làm gì. Tôi không biết em làm gì, thẳm sâu trong tim mình, tôi nguyện cầu gió táp mưa sa mạnh hơn, quất thẳng vào cuộc đời em, trao cho em những thử thách dữ dội hơn, cơm áo gạo tiền đập tan nát những trang mạng vẩn vơ mơ mộng mà em thường share trên facebook, tôi muốn em nhìn thẳng vào mắt và cười với một – người – cụ – thể, dù đó là bất cứ ai thay vì ngơ ngẩn với những icon…
Tôi thích nhìn lên bầu trời.
Mặt trời là cỗ xe lửa sầm sập tới. Tôi thích khung cảnh biến chuyển kỳ ảo của bình minh, thích màu sắc lộng lẫy của hoàng hôn, thích cái cách nắng cách mưa xứ nhiệt đới ào ào. Tôi thích sự chủ động của mặt trời.
Nhưng ta lại chẳng thể nhìn thẳng mặt trời.
Ta chỉ có thể ngắm ánh sáng ấy qua mảnh gương trăng.
Trăng, thì chẳng thể đuổi nổi một gợn mây…
Trong tôi, trong bạn, ẩn sâu hay phát lộ, đều là những mảnh gương trăng.
Chịu sự tác động của hoàn cảnh quá nhiều, và vì là một mảnh gương nên chẳng bao giờ ta biết mình muốn điều gì. Là một mảnh gương, ta phản chiếu những gì đang diễn ra, vô cảm.
Là nhiều mảnh gương, ta copy và soi chiếu, người lớn khác cũng copy và soi chiếu, càng lớn, mảnh gương đó càng hoàn hảo và sáng bóng – khi vô tình để trái tim mình đối diện với một ánh mắt long lanh đầy cảm xúc, ta chợt thấy bất thường.
Tối qua, cuộc điện thoại nửa đêm của một cô gái làm tôi mất ngủ.
Mảnh trăng khuyết hoàn hảo luôn tìm cách bình yên sau những đám mây.
Người ta luôn có lý do để làm một điều gì đó. Tôi, thì tôi muốn những lý do là thứ kéo bạn dậy, ra khỏi giường, thay đổi tích cực, vận động tạo hồng cầu và lưu thông máu não – hơn là những lý do để chạy trốn và chìm ngập. Thái độ tạo dựng tương lai.
Có quá nhiều điều để nói về tuổi trẻ, trong đó có quyền được vấp ngã.
Nhưng đừng đổ lỗi rằng mình cứ vấp ngã, mình cứ sai lầm vì mình còn trẻ, té dập mặt khi người khác đã gào lên rằng chỗ đó rêu xanh bám đầy đừng đi rồi ngồi thương mình là sai hoàn toàn. Tuổi trẻ là một món quà, hãy trân trọng từng phút giây được sống. Sinh mệnh là điều thiêng liêng, cần phải có rất nhiều mạnh mẽ để tạo dựng một linh hồn.
Lâu lâu tôi chợt thương mình, vấn vương chi mà lạc bước đến cái nẻo đường trần này.
May là hôm qua vừa nhận được một chiếc ống nhòm, ban công đầy gió, nhìn qua ống nhòm thấy lồng lộng những trăng sao…

Hoai Thu Tran

20479438_1822458431417697_7838153060406071786_n

Phản hồi